Học phí – Wikipedia tiếng Việt

Học phí – Wikipedia tiếng Việt

Học phí[1] là các khoản phí do các tổ chức giáo dục tính cho chi phí giảng dạy hoặc các dịch vụ khác. Bên cạnh chi tiêu công (của chính phủ và các cơ quan công cộng khác), chi tiêu tư nhân thông qua thanh toán học phí là nguồn thu lớn nhất cho các tổ chức giáo dục ở một số quốc gia. Ở hầu hết các quốc gia, đặc biệt là các quốc gia ở Scandinavia và lục địa châu Âu, không có hoặc chỉ có học phí danh nghĩa cho tất cả các hình thức giáo dục, bao gồm giáo dục đại học và giáo dục trên đại học khác.[2]

Phương thức thanh toán giao dịch[sửa|sửa mã nguồn]

Một số phương pháp được sử dụng để trả học phí gồm có :

  • Học bổng
  • Bursary
  • Công ty tài trợ hoặc chi trả
  • Tặng
  • Khoản vay sinh viên từ chính phủ
  • Giáo dục 7 (tư nhân)
  • Tiền của gia đình (cha mẹ)
  • Tiết kiệm

Theo vương quốc[sửa|sửa mã nguồn]

Các vương quốc như Nam Phi, Hoa Kỳ và Vương quốc Anh có ” chủ trương học phí trả trước “. [ 3 ] Các chủ trương này thường gồm có một khoản học phí đủ lớn để phân phối cho cha mẹ hoặc người giám hộ ” nghĩa vụ và trách nhiệm chi trả một phần ngân sách giáo dục ĐH của con cháu họ “. Trách nhiệm này hoàn toàn có thể gây khó khăn vất vả cho một sinh viên có thu nhập thấp để theo học ĐH mà không cần một khoản trợ cấp hoặc một hoặc nhiều khoản vay .

Học phí đại học ở Hoa Kỳ là một trong những chi phí của giáo dục sau trung học. Tổng chi phí đại học được gọi là chi phí tham gia (hoặc, không chính thức là “giá nhãn”), ngoài học phí, có thể bao gồm tiền phòng ở và chi phí cho các cơ sở như sách, phương tiện đi lại hoặc đi lại do trường cung cấp.

Quốc gia Học phí đại học trung bình, đơn vị euro.[4]
Croatia

68

France

260

Albania

318

Macedonia

424

Iceland

611

Luxembourg

800

Bulgaria

818

Belgium

922

B&H

1.023

Portugal

1.063

Spain

1.479

Liechtenstein

1.638

Netherlands

2.060

Serbia

2.186

Italy

2.428

Ireland

3.000

Switzerland

3.499

N.Ireland[note 1]

4.670

Latvia

5.500

Romania

5.917

Wales[note 1]

10.104

England[note 1]

10.385

UK[note 1]

10.385

Lithuania

11.750

Hungary

14.906

Ở châu Âu, chu kỳ luân hồi tiên phong là không lấy phí ở 1 số ít vương quốc : Áo, Síp, Cộng hòa Séc, Đan Mạch, Estonia, Phần Lan, Đức, Hy Lạp, Malta, Montenegro, Na Uy, Ba Lan, Scotland, Slovakia, Slovenia, Thụy Điển, Thổ Nhĩ Kỳ. [ 4 ]Ở Hungary, học phí hàng năm tại một trường ĐH công lập hoàn toàn có thể vượt quá 15.000 euro. Chỉ có 32 Phần Trăm sinh viên phải trả học phí trung bình 1.428 euro cho một năm ở Lever 1 và 1.552 cho một năm ở Lever 2. Điều quan trọng cần chú ý quan tâm là một sinh viên ở Hungary có thời cơ nhận được học bổng lên tới 3.000 euro cho ngân sách hoạt động và sinh hoạt và gần 4.000 euro cho điểm tốt. [ 4 ]Ở Litva học phí cao nhất là gần 12.000 euro và 37 Tỷ Lệ sinh viên đã giao dịch thanh toán. [ 4 ]Học phí tại Vương quốc Anh được trình làng vào năm 1998, với mức phí tối đa được phép là £ 1.000. Kể từ đó, mức tối đa này đã được tăng lên tới 9.000 bảng Anh ( hơn 10.000 euro ) ở hầu hết Vương quốc Anh, trong khi Scotland đã bãi bỏ học phí. Không có học bổng và tương hỗ duy nhất là một khoản vay hoàn toàn có thể có từ cơ quan chính phủ. [ 4 ]

Học phí của Pháp được giới hạn dựa trên mức độ giáo dục, từ 183 euro mỗi năm cho đại học lên đến 388 euro cho tiến sĩ. Một số trường đại học công lập có tình trạng tự chủ, có nghĩa là họ có thể thu học phí cao hơn nhiều, và tất cả các trường đại học tư đều thu học phí.

Trong mạng lưới hệ thống giáo dục Đức, hầu hết những trường ĐH và hầu hết những trường ĐH khoa học ứng dụng đều được nhà nước hỗ trợ vốn và không thu học phí. Trong trường hợp đặc biệt quan trọng, những trường ĐH hoàn toàn có thể cung ứng những khóa học cho những chuyên viên ( ví dụ như những chương trình MBA điều hành quản lý ), hoàn toàn có thể nhu yếu giao dịch thanh toán học phí. Một số chính quyền sở tại địa phương gần đây đã quyết định hành động rằng sinh viên từ những vương quốc ngoài EU hoàn toàn có thể bị tính phí, mặc dầu sinh viên ERASMUS, sinh viên từ những nước đang tăng trưởng và những nhóm đặc biệt quan trọng khác được miễn. [ 5 ] [ 6 ] Ngoài ra, một số ít tổ chức triển khai giáo dục ĐH tư nhân chạy theo quy mô dựa trên học phí .Tất cả những nước Bắc Âu cung ứng giáo dục ĐH không tính tiền cho công dân của họ. Các mạng lưới hệ thống giáo dục Bắc Âu gần như được hỗ trợ vốn trọn vẹn công khai minh bạch. Ở những nước Bắc Âu giáo dục được coi là một quyền dân sự và một dịch vụ công cộng hơn là một sản phẩm & hàng hóa. Vấn đề giáo dục được xem ở những nước này là yếu tố bình đẳng. Điều này một phần vì trình độ học vấn cao là một quyền lợi cho sự tăng trưởng của xã hội, gồm có cả kinh doanh thương mại và công nghiệp. [ 7 ]Ở Hy Lạp không có học phí vì giáo dục ĐH và Cử nhân sau đại học được cung ứng không lấy phí cho mọi công dân Hellene ( Hy Lạp ) vì quyền lợi của quyền công dân được trả bằng thuế. Tuy nhiên, những trường ĐH đồng ý rất ít học viên xuất sắc ở trường trung học, với việc lựa chọn được thực thi trải qua những kỳ thi Panhellenic, một mạng lưới hệ thống những kỳ thi do nhà nước quản trị trong đó thời cơ thất bại là rất cao và do đó chỉ có một tỷ suất nhỏ học viên hoàn toàn có thể để vượt qua và có số lượng giới hạn số lượng sinh viên hoàn toàn có thể được đồng ý mỗi năm. Hơn nữa, rất khó để sinh viên trưởng thành được đồng ý tại những trường ĐH. Giáo dục ĐH cấp tiến sỹ cũng thường được cung ứng không lấy phí, nhưng 1 số ít trường ĐH hoàn toàn có thể thu phí cho bằng tiến sỹ. Những sinh viên không hề vượt qua kỳ thi Panhellenic trong một vài lần thử sẽ coi như là không được vào mạng lưới hệ thống ĐH Hy Lạp và những người muốn học cao hơn phải nhờ đến việc ĐK tại những trường ĐH tư ( gọi là cao đẳng – κολέγια ) với mức phí cao, hoặc phải di cư đến những vương quốc khác để được giáo dục. Một số học viên xuất sắc trong học tập ở trường nhưng không đạt được ” hạnh kiểm ” tốt bị loại khỏi kỳ thi Panhellenic vì những yếu tố phi học thuật, vì mạng lưới hệ thống giáo dục Hy Lạp cũng lưu lại ” hạnh kiểm ” của học viên ( διαλογή, dialogi ) thay vì chỉ có tác dụng học tập. Một học viên ngang ngược hoặc một học viên bị phát hiện gian lận hoặc uống rượu hoàn toàn có thể nhận được điểm ” hạnh kiểm ” không đạt nhu yếu, điều này hoàn toàn có thể khiến học viên không vào được trường ĐH ( hoặc trong trường hợp cực đoan, sẽ không được liên tục học trung học ) ngay cả khi học viên có kiến thức và kỹ năng học tập xuất sắc .

Liên kết ngoài[sửa|sửa mã nguồn]

admin

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.